Bài Làm Chứng Của Mục Sư Trương Hy Hòa (1)

 Tôi Nhận Biết Chúa Trời Như Thế Nào 

Bài Làm Chứng Của Mục Sư Trương Hy Hòa

Tiểu Sử Của Mục Sư Trương Hy Hòa (viết bởi Bà Mục Sư Châu Huệ Hiền)

Mục sư Trương Hy Hòa là ông thầy của tôi. Chồng tôi và tôi theo học khóa huấn luyện Kinh Thánh của Mục sư từ năm 1989 – 1990. Mục Sư Trương Hy Hòa là người Trung Quốc, sanh ở Thương Hải vào năm 1934. Mục sư nhận biết Đức Chúa Trời vào năm 1953 sau một đợt sự kiện xảy ra trong cuộc đời của ông. Chúa Trời dắt đưa mục sư rời khỏi Trung Quốc vào năm 1956. Ông theo học tại Học Viện Kinh Thánh ở Glasgow, xứ Ê-cốt của nước Anh. Ông tốt nghiệp vào năm 1959. Ông hiệu trưởng của Học Viện Kinh Thánh khuyến khích ông Trương tiếp tục theo đuổi việc học tập Kinh Thánh. Rồi ông Trương đi Luân Đôn học tại Học Viện Kinh Thánh Luân Đôn. Ông Trương tốt nghiệp ở Đại Học Luân Đôn, chương trình Văn Chương và Thần Học.

Đức Chúa Trời hướng dẫn ông Trương đi trông nom một Hội Thánh ở Liverpool. Khi phụng sự ở Liverpool, ông Trương được thụ chức mục sư bởi ông hiệu trưởng của Học Viện Kinh Thánh ở xứ Ê-cốt. Vài năm sau mục sư Trương được mời đi trông nom một Hội Thánh ở Montréal, Canada, Chúa Trời ban phước cho phụng sự  của ông Trương, một Hội Thánh nhỏ của mục sư được phát triển thành ra một nhóm gồm chừng 25 Hội Thánh hôm nay. Qua ân điển của Chúa, các Hội Thánh này tiếp tục trưởng thành dưới quyền phép của Chúa Trời, Chúa Giê-su là Đầu của Hội Thánh.

Sau khi giới thiệu sơ qua tiểu sử của Mục sư Trương, bây giờ ta bắt đầu đi vào bài làm chứng của Mục sư Trương Hy Hòa, sau đây là lời tự thuật của Mục sư Trương.

Tôi Nhận Biết Đức Chúa Trời Như Thế Nào

Có nhiều người hỏi tôi về những kinh lịch của tôi trong Đức Chúa Trời, bởi vậy tôi nhân dịp này kể lại những kinh lịch đó để làm chứng cho Chúa. Hôm nay tôi sẽ nói về hai khía cạnh trong đời sống Tín Đồ Cơ Đốc của tôi: Tôi trở thành một Tín Đồ Cơ Đốc như thế nào và tôi bắt đầu phụng sự Chúa như thế nào. Mà hai khải cạnh này thì không tách rời nhau được.

Khi các bạn và các anh chị em lắng nghe câu chuyện của tôi, tôi mong rằng quí vị hãy để ý vào những công việc Chúa Trời làm. Tôi sợ rằng khi người ta nghe những câu chuyện làm chứng cho Đức Chúa Trời và Đức Chúa Giê-su, thì người ta lại để ý vào người kể chuyện thay vì để ý vào Chúa. Nếu quí vị chỉ say mê nghe những kinh lịch đó thì quí vị sẽ không thấy được những sự kiện quan trọng. Nhưng nếu qua những chuyện Chúa Trời đã làm trong đời tôi mà quí vị cảm động và nói rằng: “Nếu Chúa Trời có thể làm những việc này cho ông này, thì Ngài cũng có thể làm những việc này cho tôi vậy.” Nếu quí vị nghe câu chuyện của tôi bằng một thái độ  như vậy thì mới là phải.

Có nhiều người sau khi đọc qua những kinh lịch của sứ đồ Phao-lô thì nói rằng: “Chỉ có những người vĩ đại như sứ đồ Phao-lô vậy mới có thể kinh lịch được Chúa Trời một cách kỳ diệu như thế. Chúa Trời không bao giờ làm những việc này cho tôi như Ngài đã làm cho sứ đồ Phao-lô vậy đâu!” Nếu quí vị nghĩ như vậy thì đọc Kinh Thánh làm chi nữa, bởi vì chẳng có điều gì trong Kinh Thánh có thể áp dụng trong cuộc đời của mình cả. Kinh Thánh sẽ thành ra một quyển sách biên soạn các sự kiện lịch sử của những vĩ nhân như Phao-lô và Ê-li. Nhưng sứ đồ Gia-cơ nói rằng: “Ê-li vốn là người có cùng một bản chất như chúng ta.” (Gia-cơ 5:17) Mà Ê-li này là một trong những tiên tri vĩ đại nhất. Chúa Trời đã nhận lời cầu nguyện của Ê-li trên núi Cạt mên và giáng lửa xuống từ trên trời để thiêu đốt của lễ dâng lên cho Ngài (1 Các Vua 18:38). Quí vị có hề nghĩ rằng không chừng Chúa Trời hy vọng quí vị cũng làm một việc tương tự như vậy chăng? Rốt cuộc Ê-li cũng là một người như chúng ta vậy thôi.

Rất lâu trước khi sự kiện ở Núi Cạt-mên xảy ra, Ê-li đã tuyên bố rằng ở Y-sơ-ra-ên sẽ không có mưa trong vài năm (1 Các Vua 17:1). Đó là một trừng phạt cho Y-sơ-ra-ên vì tội phản nghịch chống lại Chúa Trời. Chúa quả thật dừng mưa ở Y-sơ-ra-ên trong ba năm rưởi, mãi cho đến ngày đáng ghi nhớ trên Núi Cạt-mên (1 Các Vua 18:1, 45). Chúa Trời đã sử dụng một người có cùng một bản chất như chúng ta để đem Y-sơ-ra-ên trở về với Ngài. Nếu quí vị cầu nguyện như Ê-li vậy, Chúa Trời cũng có thể sử dụng quí vị y như thế. Trong thế hệ này, chúng ta rất cần những người biết đi cùng với Chúa Trời và Ngài có thể làm những công việc lớn bởi họ.

Tổ Phụ Tôi Và Ba Tôi

Bây giờ để tôi bắt đầu nói về gia đình tôi. Ông tổ phụ tôi sống ở tỉnh Phúc Kiến, cho dù ông sanh trong một gia đình nghèo khổ, nhưng nhờ sự cố gắng ông vẫn được tốt nghiệp đại học, điều đó là một thành tích vĩ đại ở Trung Quốc hồi đó. Đáng lẽ ông tổ phụ tôi có thể sống một cuộc đời giàu sang, nhưng ông từ bỏ tất cả những chuyện này mà đi truyền giảng Tin Lành, ông trở thành mục sư của Hội Thánh Trưởng Lão. Bởi vì mục sư được trả lương rất ít, cho nên ba đứa con trai và một đứa con gái của ông đều trưởng thành trong một hoàn cảnh nghèo khổ.

Cả ba đứa con trai của ông đều thông minh học giỏi, người xuất sắc nhất là ba tôi, Trương Thiên Trạch, con trai trưởng của ông. Cho dù ba tôi sanh ra và trưởng thành tại một gia đình Tín Đồ Cơ Đốc, ba tôi không tin ở Chúa Giê-su cả, ba tôi cũng không thích những chuyện thuộc linh. Ba tôi đã chán ngắt cuộc sống nghèo khổ lắm rồi, và ba quyết định theo đuổi một cuộc sống tốt hơn. Ba được nhận vào trường Đại Học Bắc Kinh miễn thi nhập học bởi vì điểm trung bình của ba là 97%. Khi ba tốt nghiệp ra trường Đại Học, thì ba phá kỷ lục điểm trung bình cao nhất của nhà trường. Rồi ba được gởi đi học bằng cấp thạc sĩ tại Đại Học Harvard ở bên Mỹ, và ba đã hoàn thành bằng cấp đó trong 9 tháng trời. Ba thấy rằng trường Đại Học Harvard không bằng những trường đại học ở Âu Châu, cho nên ba lại đi Âu Châu để tiếp tục theo học bằng cấp tiến sĩ.

Trí nhớ của ba rất hay, và ba có khả năng đặc biệt về ngôn ngữ. Ba học ngôn ngữ là để học chơi thôi. Ba học tiếng Pháp chỉ 3 tháng thôi mà ba có thể nói tiếng Pháp rất lưu loát đến nỗi người ta tưởng rằng ba đã tốt nghiệp tại một đại học Pháp, nhưng thực ra ba theo học tại Đại Học Sorbonne ở Paris chỉ trong một khoảng thời gian ngắn thôi. Ba quyết định đi học tiếng Đức nữa, cho nên ba đi học tại Đại Học Heidelberg trong 3 tháng trời. Sau ba tháng, ba có thể nói tiếng Đức rất hay. Ba trở nên càng ngày càng kiêu ngạo và tự tin vào khả năng của mình. Bất cứ ba học ở trường nào, cho dù là Đại Học Harvard hay là tại Âu Châu, ba lần lượt nhận được một học bổng này sang một học bổng khác. Thực ra ba nhận được tiền học bổng nhiều đến nỗi ba có thể nuôi nấng hai em trai của ba vào đại học, và ba vẫn còn tiền dư lại để đi du lịch nước Mỹ bằng vé máy bay hạng nhất. Ba đã làm quen với một cuộc sống giàu có và thoải mải.

Thời Kỳ Thiếu Niên Ở Trung Quốc

Đó là gia đình tôi vậy. Thông minh tài năng của ba tôi đã tạo nên một hoàn cảnh tốt cho tôi để trau dồi học vấn, tôi là con một của ba tôi. Ba thích dùng trí óc để tìm hiểu và học hỏi, mà ba cũng yêu nước lắm. Điều mơ tưởng của ba là đem Trung Quốc ra khỏi tình trạng lạc hậu bảo thủ, khiến Trung Quốc trở nên hùng mạnh, hiện đại hóa, một Trung Quốc mới. Ba theo học Kinh Tế Học, bởi vì ba nghĩ rằng muốn xây dựng lại Trung Quốc thì phải bắt đầu bằng kinh tế, rồi sau đó mới là quân sự. Ba nghĩ rằng muốn xây dựng một nước cường thịnh và tân tiến thì cần phải có một nền tảng kinh tế vững mạnh.

Ba tôi cũng dạy dỗ tôi trở nên một người yêu nước lắm. Ba hay kể cho tôi nghe lịch sử vinh hiển của Trung Quốc trong thời cổ xưa. Ba đã gieo mối chống chủ nghĩa đế quốc và chống chủ nghĩa thực dân trong lòng tôi. Ba tức giận các nước ngoài đã nhân dịp Trung Quốc yếu đuối để cướp bốc và làm nhục Trung Quốc bằng những hiệp ước bất bình đẳng. Bởi vậy tôi trở nên rất thù nghịch người Tây Phương. Vì tôi trưởng thành tại Thượng Hải, tâm tình thù nghịch của tôi trở nên càng mãnh liệt hơn khi tôi thấy Thượng Hải bị chia làm nhiều khu vực cai tri của các nước ngoài: Nhượng địa cho Pháp, nhượng địa cho Anh, nhượng địa cho Nhật Bổn v.v. Không chừng quí vị từng thấy bức ảnh của một cái bảng đặt tại cổng vào của một công viên biên rằng: “Chó và người Trung Quốc cấm vào.” Ở đâu cũng có quân lính ngoại quốc cả. Có một lần tôi thấy một người lính Anh Quốc đá và đánh đập một người thợ may Trung Quốc. Tôi tự nhủ trong lòng tôi rằng: “Tụi bay hãy chờ coi, một ngày nào đó tôi sẽ dạy tụi bay một bài học.”

Tôi cũng yêu nước như ba tôi vậy, nhưng chí hướng của tôi thì khác với chí hướng của ba tôi. Ba thì nhấn mạnh về thiết lập một nền tảng kinh tế vững vàng, nhưng tôi thì nhấn mạnh về thiết lập một quân đội hùng mạnh. Tôi dùng tất cả tiền tiêu vặt của tôi để mua sách về khoa học quân sự. Tôi nghiên cứu cuộc đời của Chu Cách Lượng trong chuyện “Tam Quốc Chí” và tôi hâm mộ ông này lắm.

Tôi theo học võ thuật bởi vì tôi nghĩ rằng rèn luyện thân thể mạnh mẽ để nêu gương cho người khác là  quan  trọng lắm. Qua sự huấn luyện về võ Giu-đô và quyền thuật Anh, thân thể tôi trở nên rất vạm vỡ. Tôi luyện tập nhiều cuộc thể thao để trau dồi thân thể. Để đạt được tài năng lãnh đạo, một mình tôi tổ chức và huấn luyện một đội bóng chày. Hồi đó tôi không biết gì về bóng chày cả, tôi tìm được một quyển sách về bóng chày và tôi tự học kỹ thuật của cuộc thể thao này. Rồi tôi huấn luyện một vài con trai không biết gì về bóng chày cả. Trong vòng hai năm chúng tôi đã chơi trong đội hạng “A” và thách thử đội xuất sắc nhất ở Thượng Hải. Bí mật của chúng tôi là gì? Đó là thái độ hiến dâng và tinh thần đồng đội.

Tôi tự trau dồi con người tôi không những về thể chất và trí tuệ, mà còn về phương diện thuộc linh nữa. Tôi để ý rằng Chu Cách Lượng và những anh hùng của Trung Quốc thời xưa thì rất giỏi về thiên văn học và chiêm tinh học. Họ có thể nhìn vào những ngôi sao trên trời mà dự đoán những việc trong tương lai một cách chính xác. Bởi vậy tôi quyết định cũng đi nghiên cứu các ngôi sao. Có một lần tôi tìm được một quyển sách về chiêm tinh học, trong đó dự đoán rằng nước Mỹ sẽ tham dự vào một cuộc chiến tranh lớn vào cuối năm 1941. Rồi tôi thấy quyển sách này in vào năm 1935! Tôi rất kinh ngạc về tầm chính xác như vậy, cho nên tôi nghiên cứu quyển sách này rất kỹ lưỡng. Tôi học được rất nhiều về chiêm tinh học đến nỗi tôi có thể nhìn vào bộ mặt của một người và nói ra được người này sanh vào tháng nào. Người ta rất ngạc nhiên vì tôi có thể nói ra những chuyện của người khác và nhiều sự kiện khác nhau. Cho nên tôi biết rằng chiêm tinh học cũng khá linh nghiệm. Có những thầy bói chỉ là lừa gạt người ta bằng kỹ thuật giả, nhưng cũng có những người thật sự biết rất nhiều về chiêm tinh học. Lẽ dĩ nhiên tôi đã từ bỏ cái nghề này khi tôi trở thành một Tín Đồ Cơ Đốc, bởi vì Kinh Thánh cảnh cáo chúng ta rằng đừng chơi bời những việc liên quan đến thuyết thông linh.

Tôi thấy tôi ngủ nhiều quá, cho nên tôi giảm bớt thời gian đi ngủ để có nhiều thì giờ học tập khoa học quân sự. Quí vị thấy tôi là một con người như thế nào, quả quyết và có kỷ luật. Qua sự huấn luyện về trí óc và thể chất, cộng thêm kiến thức về chiêm tinh học, tôi đang sửa soạn cuộc đời của mình để đạt được chí hướng của tôi.

Nhưng tôi lại trở nên càng ngày càng chống đối Tín Đồ Cơ Đốc, một phần là vì ba tôi đã kể cho tôi nghe những chuyện các chính phủ ngoại quốc đã làm ở Trung Quốc. Ba tôi nói rằng có nhiều người truyền giáo đến Trung Quốc dưới chiêu bài công việc truyền giáo, nhưng thực ra họ là người trinh sát sai đi bởi các chính phủ ngoại quốc để thăm dò những khu vực ở Trung Quốc và để thu thập tài liệu về tình trạng quân sự và kinh tế ở Trung Quốc.

Trong những năm nội chiến, ba tôi lãnh một chức vụ rất cao trong chính phủ ở Nam Kinh. Trung tâm hành chánh của ba tôi ở Nam Kinh thì hình như là một vương quốc nhỏ. Trung tâm này có quân lính riêng biệt canh giữ, có hành lũy bao vây xung quanh và có máy phát điện riêng. Có vài đội quân lính và hai thiếu tướng chỉ huy quân lính dưới quyền của ba. Tôi trưởng thành trong một hoàn cảnh tôi được hưởng thụ quyền lợi hầu như không hạn chế. Tuy rằng tôi chỉ mười mấy tuổi thôi, nhưng quân lính phải chào tôi mỗi khi tôi đi qua, và những nhân viên chính phủ phải đón tiếp tôi. Nếu tôi muốn đi từ Thượng Hải đến Nam Kinh, những nhân viên cao cấp sẽ đến nhà tôi ở Thượng Hải để đưa tôi đi trạm xe lửa bằng xe hòm của chính phủ. Khi tôi đến Nam Kinh rồi, thì một nhóm nhân viên khác sẽ hộ tống tôi đến văn phòng của ba tôi. Cái đặc quyền và quyền lực mà tôi được hưởng đã gây một ảnh hưởng rất xấu cho một người trẻ tuổi như tôi vậy.

Rồi cuộc nội chiến giữa Quốc Dân Đảng và Đảng Công Sản ngày càng mãnh liệt. Quốc Dân Đảng đã lần lượt thua nhiều trận chiến, Đảng Cộng Sản đang tiến vào miền Nam. Ba tôi phải lập quyết định là đánh hay rút lui. Lúc đó ba tôi đã chán ghét sự tham nhũng lan tràn trong Quốc Dân Đảng. Một phần lớn của quân đội của Quốc Dân Đảng là bán độc lập, họ không chịu sự điều khiển của chính phủ trung ương, và nhiều người lạm dụng cái đặc tính bán độc lập này. Ba tôi đã chán ngắt sự tham nhũng đầy dẫy ở Trung Quốc. Và ba tôi chống cự lại sự tham nhũng, cho nên đã gây nên tranh chấp với những nhân viên chính phủ. Khi chỉ đạo viên của ba là Vương Vân Ngũ từ chức, ba tôi cũng nhân dịp đó từ chức cùng một lượt với vài nhân viên khác. Sau khi ba tôi từ chức rồi, chẳng bao lâu thì Đảng Cộng Sản đến Thượng Hải.

Sau Khi Đảng Cộng Sản Giải Phóng Trung Quốc

Đảng viên của Quốc Dân Đảng chạy trốn tan tành khi Đảng Cộng Sản đến, nhưng ba tôi không muốn đi. Ba tôi nói rằng: “Lý lịch của tôi là hoàn toàn trong sạch. Tôi không có làm việc gì chống lại nhà nước của tôi cả. Tôi không có làm việc gì xấu xa hết. Tôi đã đánh giặc Nhật Bổn. Tôi đã phụng sự nhà nước tôi. Nếu mà Đảng Cộng Sản muốn giết tôi thì để họ giết cho, nhưng họ phải nói cho tôi biết tôi đã phạm tội gì.” Quả nhiên, khi Đảng Cộng Sản vào Thượng Hải, họ không quấy rầy chúng tôi bao giờ. Ngày nào ngày nấy cũng có người bị giết đi, nhưng họ cứ để chúng tôi sống yên ổn, bởi vì sở chỉ huy của Đảng Cộng Sản đã nhận được một báo cáo tốt về ba tôi. Họ thấy lý lịch của ba hoàn toàn trong sạch, ba không hề làm việc gì chống lại nhà nước hay là chống lại Đảng Cộng Sản.

Sau này họ muốn mời ba tôi lãnh một chức vụ trong chính phủ, nhưng ba từ chối. Rồi sau đó họ lại mời ba tôi đi dạy ở Đại Học Bắc Kinh, nhưng một lần nữa ba lại từ chối. Nhưng bất cứ tình hình ra sao, ba tôi quyết định ở lại Trung Quốc để coi bằng chính mắt của mình Đảng Cộng Sản sẽ xây dựng nước Trung Quốc mới như thế nào. Cho nên cả gia đình ở lại Trung Quốc. Năm 1952 má tôi phải rời khỏi Trung Quốc vì mắc bịnh lao phổi. Sau cùng ba tôi quyết định rời khỏi Trung Quốc, nhưng họ không cho ba đi. Rồi ba tìm được một cơ hội rời khỏi Trung Quốc vào năm 1953. Cho nên tôi ở lại Trung Quốc một mình, không tiền bạc, không tài sản gì hết. Giấc mơ tưởng xây dựng một Trung Quốc mới của tôi đi đâu rồi?

Tôi phải quyết định nên làm gì cho tương lai của mình mới phải. Đảng Cộng Sản đã thống trị cả nước Trung Quốc rồi, mà tôi sẽ làm gì trong đời tôi sau này? Một là đi theo Đảng Cộng Sản và làm việc phụng sự cho họ suốt đời. Tôi có thể gia nhập quân đội và tôi sẽ được thăng chức rất nhanh. Bởi vì tôi đã học xong chương trình trung học, nếu tôi gia nhập quân đội thì tôi có hạng sĩ quan ngay lập tức. Thực ra tôi có thể gia nhập quân đội của Đảng Cộng Sản để  thành tựu được một phần của mộng tưởng của tôi.

Nhưng tôi không muốn giả bộ. Trừ phi một người thực sự tin tưởng vào chủ nghĩa Cộng Sản, bằng không người đó không thể trở thành một đảng viên Cộng Sản chân chính. Dù thế nào đi nữa, tôi cảm thấy rằng tôi nên tìm hiểu về lý thuyết của chủ nghĩa Cộng Sản để biết rõ hơn, cho nên tôi bắt đầu đọc sách về Duy Vật Biện Chứng Pháp và những sách về lịch sử của Đảng Cộng Sản. Tôi đã biết sơ sơ về khoa học quân sự, tôi thấy lịch sử của Đảng Cộng Sản Trung Quốc rất hấp dẫn, nhất là những chiến lược và chiến thuật lỗi lạc của Mao chủ tịch.

Bài Làm Chứng Của Bà Mục Sư Châu Huệ Hiền (5)

Một Năm Truyển Giảng Tin Lành ở Philippines

Bản in PDF

Chúa Trời Ban Tặng Quyển Kinh Thánh

Vào năm 1993 sau khi phụng sự Chúa Trời ở Singapore (tức là Tân-gia-ba) được hai năm rồi, chồng tôi và tôi cùng một người anh em Tín Đồ khác cũng là đầy tớ của Chúa, ba người cùng nhau đi truyền giảng Tin Lành ở Philippines (tức là Phi-luật-tân). Khi rời Singapore chúng tôi không thể đem theo tất cả sách vở, chúng tôi đành phải để lại một số ở Singapore. Trong những sách vở đó thì có một quyển Kinh Thánh cỡ lớn của tôi, tôi rất yêu quí quyển Kinh Thánh này, nhưng chúng tôi chỉ có thể đem theo quyển Kinh Thánh nhỏ thôi, còn quyển Kinh Thánh lớn này tôi phải tặng cho người khác.

Sau khi chúng tôi đến Philippines rồi, chúng tôi tổ chức một vài lớp học tập Kinh Thánh, hàng tuần chúng tôi đi dự buổi lễ thờ phượng tại một Hội Thánh. Chúng tôi thay phiên nhau giảng dạy lớp học tập Kinh Thánh, công việc rất bận rộn. Mỗi khi tôi sửa soạn bài giảng dạy Kinh Thánh, thì tôi lại nhớ đến quyển Kinh Thánh lớn của tôi. Quyển Kinh Thánh nhỏ của tôi thì không bằng quyển Kinh Thánh lớn, tôi ước gì tôi có quyển Kinh Thánh lớn kia. Nhưng tôi lại tự nhủ rằng mình đã từ bỏ bao nhiêu hưởng thụ địa vị trên đời này để đi truyền giảng Tin Lành của Chúa Trời, tại sao bây giờ lại cứ nhớ mãi một quyển Kinh Thánh ư? Tôi tự nhủ rằng cứ hết lòng hết sức mà hầu việc Chúa Trời và đừng có nghĩ đến quyển Kinh Thánh kia nữa.

Tiếp tục đọc

Bài Làm Chứng Của Bà Mục Sư Châu Huệ Hiền (4)

Chúng Tôi Bắt Đầu Truyền Giảng Tin Lành

Làm sự công nghĩa, yêu mến lòng nhân từ và khiêm nhường bước đi với Chúa Trời ngươi
Làm sự công nghĩa, yêu mến lòng nhân từ và khiêm nhường bước đi với Chúa Trời ngươi

Bản in PDF

Tôi tên là Châu Huệ Hiền, trong mấy kỳ vừa rồi tôi đã kể cho quí vị nghe câu chuyện tôi nhận biết Đức Chúa Trời và Đức Chúa Giê-su, và sau khi trở thành Tín Đồ Cơ Đốc rồi tôi tiếp tục kinh lịch sự hướng dẫn giúp đỡ của Đức Chúa Trời càng kỳ diệu hơn. Vào đầu năm 1989 chồng tôi và tôi rời khỏi Canada đi truyền giảng Tin Lành ở các nước Á Châu. Hôm nay tôi sẽ kể tiếp cho quí vị nghe những chuyện tôi đã kinh lịch được trong những năm hầu việc Chúa Trời truyền giảng Tin Lành.

Khóa Huấn Luyện Kinh Thánh Hai Năm Ở Hong Kong

Đầu năm 1989 chúng tôi rời khỏi Canada, chúng tôi theo học khóa huấn luyện Kinh Thánh ở Hong Kong trong hai năm trời, đồng thời chúng tôi cũng thực tập phụng sự tại một Hội Thánh. Chúng tôi và các bạn học cùng lớp cùng nhau phụ trách giảng dạy các lớp học tập Kinh Thánh, và vào buổi lễ thờ phượng Chúa Nhật chúng tôi cũng phụ trách giảng luận và làm các công việc khác nữa. Một lần nữa tôi lại ở trong ban phiên dịch chăm lo việc phiên dịch lời giảng luận, ngoài ra tôi còn tự nguyện tham gia vào việc chăm sóc các đứa bé.

Nhiều người dắt theo đứa bé đến nhà thờ. Tại vì sợ mấy đứa bé khuấy rầy buổi thờ phượng, chúng tôi tổ chức các lớp học Kinh Thánh cho các đứa bé từ ba bốn tuổi trở lên, còn các đứa bé từ ba tuổi trở xuống thì được đặt trong phòng giữ trẻ của Hội Thánh. Như vậy thì ba má của đứa bé có thể yên tâm thờ phượng Chúa Trời lắng nghe mục sư giảng luận, và đồng thời mấy đứa bé cũng có thể học tập lời dạy của Chúa Trời ngay từ lúc còn bé.

Thông thường công việc giảng dạy lớp Kinh Thánh và trông nom mấy đứa bé là do các chị em Tín Đồ phụ trách. Đáng lẽ tôi không cần phải giảng dạy hay trông nom đứa bé nữa tại vì tôi đã lãnh công việc phiên dịch giảng luận rồi, nhưng tôi tự nguyện xin dự phần trong công việc này. Tôi hoàn toàn không hiểu biết công việc trông nom hay giảng dạy cho đứa bé. Hồi nhỏ tôi là con út trong gia đình, tôi không có em, cho nên tôi chưa hề trông nom đứa bé bao giờ. Rồi sau khi chồng tôi và tôi kết hôn, chúng tôi không có con cái, bởi vậy từ nhỏ đến giờ tôi chưa hề trông nom đứa bé. Nhưng tôi nghĩ rằng nếu tôi muốn phụng sự Chúa Trời một cách hữu hiệu, thì chẳng những tôi cần phải giảng giải lời dạy của Chúa Trời một cách rõ ràng chính xác, đồng thời tôi cũng phải làm nhiều công việc khác chẳng hạn như an ủi giúp đỡ các anh chị em Tín Đồ và các bạn chưa tin vào Chúa, và kể cả việc trông nom những đứa bé trong buổi thờ phượng nữa. Tôi không thể tránh khỏi trách nhiệm của tôi. Bởi vậy cho dù tôi không có kinh nghiệm trong việc trông nom giảng dạy đứa bé, tôi tự nguyện gia nhập làm công việc này, tôi quyết tâm ráng học hỏi trau dồi.

Tôi cùng vài chị em thay phiên nhau giảng dạy và trông nom đứa bé vào buổi thờ phượng Chúa Nhật. Cho dù tôi quyết tâm rèn luyện học hỏi công việc này, nhưng lòng tôi rất lo sợ. Rồi một Chúa Nhật tôi phải trông nom những đứa bé rất nhỏ, mà hôm đó có hai vợ chồng đến Hội Thánh, họ đem theo một đứa bé mới sanh ra mấy tháng. Đứa bé này không chịu để ai ẵm cả, nó chỉ muốn mẹ nó thôi. Mẹ của đứa bé này vì thương con lành chịu đi qua phòng giữ trẻ kế bên để trông nom con mình mà không nghe mục sự giảng luận nữa. Tôi liền khuyên chị này hãy ở lại lắng nghe giảng luận và giao đứa bé cho tôi để tôi trông nom thử coi, nếu đứa bé khóc lóc không chịu thì lúc đó chị mới đến lấy lại đứa bé của mình. Chị này cũng bằng lòng, và tôi vội vàng đẩy chiếc xe trẻ con qua phòng khác. Rồi buổi lễ thờ phượng bắt đầu. Đứa bé này cứ nhìn vào mặt tôi, nhưng nó không có khóc. Rồi sau một hồi, chắc nó thấy chán quá, nó bắt đầu khóc lên. Tôi vội vàng đóng lại cánh cửa phòng để cho tiếng khóc không vang ra ngoài, rồi tôi đẩy chiếc xe đi tới đi lui, miệng tôi thì ca những bài ca trẻ con, nhưng trong lòng tôi thì sợ quá, tôi sợ rằng nó khóc ầm lên mà khuấy rầy cả buổi thờ phượng, và mẹ nó sẽ bỏ chạy qua bên này liền. Tôi liền kêu cầu Đức Cha, tôi cầu xin Cha giúp tôi làm tròn việc này để cho đứa bé này im lặng đi. Kỳ diệu thay! Đứa bé không khóc cũng không la, nó từ từ im lại. Rồi sau một hai phút, nó im lặng hết. Tôi nhìn vào mặt nó, thì nó đã ngủ rồi! Cảm tạ Chúa Cha trên trời, đứa bé ngủ ngon quá, nó ngủ hơn một tiếng đồng hồ. Sau khi buổi thờ phượng kết thúc, khi mẹ nó đến thì nó vẫn còn đang ngủ chưa dậy. Mẹ nó mừng quá không ngừng cảm tạ tôi và khen tôi giữ đứa bé khéo léo ghê! Tôi nói với chị này rằng: “Chị hãy cảm tạ Chúa Trời! Em không biết gì hết, cái này là hoàn toàn do việc làm của Chúa!”

Sau sự kiện này tôi không còn lo sợ công việc trông nom đứa bé nữa, tại vì tôi biết Đức Chúa Trời luôn luôn ở bên cạnh giúp đỡ tôi. Bất luận tôi giảng dạy Kinh Thánh hay rửa chén nấu cơm cho Hội Thánh hay trông nom đứa bé, bất cứ tôi làm việc gì Chúa Cha đều trợ giúp tôi, Ngài ban cho tôi trí tuệ và lực lượng, chẳng có việc gì là quá nhỏ mọn mà Ngài không muốn đếm xỉa tới. Tôi biết rằng bất cứ tôi làm công việc gì, miễn là tôi hết lòng hết sức mà làm, thì hẳn sẽ làm đẹp lòng Chúa Cha rất nhiều, và Ngài sẽ ở bên cạnh tôi trợ giúp tôi vậy!

Tiếp tục đọc

Bài Làm Chứng Của Bà Mục Sư Châu Huệ Hiền (3)

 Những Chuyện Tôi Kinh Lịch Khi Tôi Làm Việc Ở Toronto

Làm sự công nghĩa, yêu mến lòng nhân từ và khiêm nhường bước đi với Chúa Trời ngươi
Làm sự công nghĩa, yêu mến lòng nhân từ và khiêm nhường bước đi với Chúa Trời ngươi

Bản in PDF

Tôi tên là Châu Huệ Hiền. Trong hai kỳ vừa rồi, tôi đã kể cho quí vị nghe câu chuyện tôi trở thành một người Tín Đồ của Chúa Giê-su. Hôm nay tôi sẽ kể tiếp cho quí vị nghe sau khi tôi trở thành Tín Đồ Cơ Đốc rồi, tôi lại tiếp tục kinh lịch sự hướng dẫn giúp đỡ của Chúa Trời ra sao.

Kinh Lịch Đầu Tiên: Làm Y Như Chúa Trời Dạy Bảo

Trước khi chồng tôi và tôi đi truyền giảng Tin Lành của Chúa Trời, chúng tôi làm việc ở thành phố Toronto của Canada. Tôi làm việc trong một công ty bảo hiểm. Mỗi ngày những nhân viên trong cùng một nhóm thường đi ăn cơm trưa cùng một lượt. Có một vài người trong nhóm tôi hay thì thầm với nhau những chuyện tầm phào, nhiều lúc họ nói xấu đả kích người này người nọ. Hành vi ăn nói như vậy là trái với lời dạy của Chúa Trời, nhưng mỗi buổi trưa tôi lại phải ngồi cùng với họ và nghe những lời tầm phào đả kích này. Tôi cảm thấy bực tức khó chịu lắm, nhưng tôi không có quyền chỉ trích họ bởi vì họ không phải là Tín Đồ của Chúa Giê-su, họ không nhận thấy làm như vậy là tội lỗi sai lầm. Bởi vậy tôi cứ giữ im lặng không nói gì cả. Một hôm chúng tôi đang ăn trưa, họ lại nói xấu đả kích người này người kia, tôi cứ cúi đầu ăn mau mau cho xong để có thể rời bàn ăn sớm hơn. Rồi bất thình lình một trong những bạn đó hỏi tôi, “Chị nghĩ sao về người kia? Chị có cảm nghĩ gì về người kia?” Kỳ này tôi muốn giữ im lặng cũng không được, tôi không muốn chỉ trích họ bởi vì họ thực sự không hiểu, nhưng tôi cũng không muốn tham gia vào cuộc nói chuyện tầm phào của họ. Tôi cầu xin Chúa Trời chỉ dẫn tôi nên trả lời ra sao, ngay lập tức Thánh Linh của Chúa Trời bảo tôi rằng: “Con cứ nói thiệt đi!” Tôi cứ cúi đầu xuống, bởi vì tôi không muốn nhìn vào mặt của họ để chỉ trích họ, tôi ráng hết sức nói bằng một giọng nói rất mềm mại rằng: “Xin lỗi, tôi không thích nói về những chuyện này!” Bỗng nhiên mọi người trên bàn đều im lặng cả, rồi sau đó mọi người cứ cúi đầu ăn cơm, không ai nói tiếp những chuyện tầm phào nữa. Tôi rất ngạc nhiên về hiệu quả của câu nói mềm mại của tôi, tôi còn tưởng rằng sau khi họ nghe tôi nói một câu như thế thì họ chắc cười nhạo chê bai tôi. Tôi không ngờ một câu nói ngắn gọn và mềm mại như thế lại đạt được hiệu quả tốt như vậy.

Qua câu chuyện nho nhỏ này cho ta thấy rằng khi chúng ta hết lòng tuân theo lời dạy của Chúa Trời, và chúng ta luôn luôn tìm cầu ý chỉ hướng dẫn của Ngài, Chúa chỉ bảo ta làm điều gì thì ta cứ làm y như Ngài dặn, như vậy thì hành vi lời nói của ta sẽ mang theo lực lượng quyền năng của Chúa, và chính là lực lượng quyền năng của Ngài làm việc trong lòng của người khác để thành tựu công việc theo đúng ý chỉ của Ngài.

Tiếp tục đọc

Bài Làm Chứng Của Bà Mục Sư Châu Huệ Hiền (2)

Năm Sự Kiện Tôi Kinh Lịch

Làm sự công nghĩa, yêu mến lòng nhân từ và khiêm nhường bước đi với Chúa Trời ngươi

Bản in PDF

Bắt đầu từ đầu năm 1983, có năm sự kiện xảy ra. Qua năm sự kiện này, Chúa mở mắt của tôi ra để thấy rõ Chúa thương tôi và gia đình tôi biết bao!

Sự Kiện Đầu Tiên

Sự kiện đầu tiên là như vậy: Vào đầu năm 1983, tôi nhận được một bức thư ba tôi gởi từ Việt Nam. Ba nói rằng ba mắc bịnh cần tiền, ba bảo tôi gởi tiền về cho ba. Khi tôi nhận được thư rồi, tôi lo cho ba lắm, tôi bèn gởi 200 đô-la Canada về cho ba. Đối với tôi, hai trăm đô-la là một món tiền rất lớn. Bởi vì mỗi năm tôi chỉ nhận được 4000 đô-la tiền trợ cấp của chính phủ. Học phí đại học là một ngàn rồi, còn ba ngàn kia là để mua sách vở và tiền ăn ở chi phí trong tám tháng; như vậy có nghĩa là mỗi tháng tôi chỉ có khoảng 3000 đô-la tiền ăn ở chi tiêu thôi. Khi nghỉ hè thì tôi đi làm để kiếm thêm tiền. Còn trong kỳ học thì tôi không đi làm gì cả, mà chỉ tập trung vào việc học. Hồi đó tôi đang học năm thứ hai đại học, chương trình khoa học máy tính điển tử (tiếng Anh là Computer Science). Tôi rất bận rộn, hồi đó tiếng Anh của tôi vẫn còn dở, bởi vậy tôi học cực hơn các bạn khác trong lớp. Tôi không có thì giờ đi làm.

Vì thương ba, khi tôi hay rằng ba mắc bịnh, cho dù tôi cũng rất nghèo, tôi vẫn gởi 200 đô-la về cho ba. Hồi đó thủ tục gởi tiền về Việt Nam rất là phức tạp. Tôi không thể gởi tiền về nhà tôi trực tiếp, mà tôi phải đi Ngân Hàng Hoàng Gia (Royal Bank) ở Canada để mua một ngân phiếu 200 đô-la, và tôi phải cho ngân hàng biết tên và địa chỉ của ba tôi. Rồi ngân hàng sẽ gởi ngân phiếu đó cùng địa chỉ ba tôi đến Ngân Hàng Quốc Gia tại thành phố Hồ Chí Minh. Khi Ngân Hàng Quốc Gia ở Việt Nam nhận được ngân phiếu và địa chỉ rồi, thì họ sẽ căn cứ vào địa chỉ đó mà thông báo cho ba tôi hay, rồi ba tôi có thể đi lãnh tiền. Khi ba tôi lãnh tiền thì là tiền Việt Nam tương đương với số tiền đô-la Canada. Trước kia tôi đã từng gởi tiền về bằng cách này một vài lần, và lần nào ba cũng nhận được tiền rất nhanh. Tôi biết rằng phương pháp này là an toàn lắm, tôi không muốn gởi tiền qua tay của chợ đen.

Nhưng cỡ chừng một tháng sau, tôi lại nhận được một bức thư của ba tôi. Trong thư đó ba nói rằng ba vẫn  chưa nhận được tiền.  Khi tôi đọc thư này, tôi hoảng sợ, tôi biết rằng kỳ này có gì lầm lẫn rồi. Tôi bèn lấy biên lai của Ngân Hàng Hoàng Gia ra coi, thì tôi thấy rằng tôi đã phạm một lỗi lầm rất lớn. Tôi đã ghi tên ba tôi, tên đường, tên thành phố và tên quốc gia rất rõ ràng, nhưng tôi lại quên ghi số nhà tôi. Bởi vậy món tiền đó đã đến Ngân Hàng Quốc Gia của Thành Phố Hồ Chí Minh rồi, nhưng không cách nào thông báo cho ba tôi được, vì không có số nhà!

Khi tôi thấy vậy, tôi rất là sợ hãi, lo lắng, món tiền của tôi đi đâu rồi? Tại sao tôi lại phạm lỗi lầm như vậy? Ba tôi mắc bịnh, ba cần món tiền đó! Và tôi đâu có kiếm được 200 đô-la nữa để gởi về cho ba!  Tôi khóc thê thảm! Không có ai an ủi tôi, không có ai giúp được tôi cả. Lúc đó bỗng nhiên tôi nhớ đến Đức Chúa Trời! Tôi nhớ rằng tôi có thể cầu xin Chúa Trời giúp tôi, tôi có thể nói cho Chúa nghe tất cả những lo lắng sợ hãi trong lòng tôi cũng như trước kia khi tôi không tìm được việc, tôi đến trước mặt Chúa Trời cầu xin Chúa, và Chúa đã nhận lời cầu nguyện của tôi và giúp đỡ chỉ dẫn tôi vậy.

Tôi bèn ngay lập tức cầu xin Chúa Trời, tôi nói với Chúa rằng: “Con biết Chúa là Đấng toàn năng, có mọi quyền lực, con bây giờ lo sợ lắm, con không biết làm gì mới phải, con chỉ cầu xin Chúa cho ba của con lãnh được món tiền đó, vì ba của con cần món tiền để chữa bịnh!” Sau khi tôi cầu nguyện như vậy, kỳ lạ biết bao! Bỗng nhiễn sự lo lắng sợ hãi trong lòng tôi tiêu tan hết, tôi cảm thấy rất bình yên, vui vẻ. Chúa Trời đã nhận lời cầu nguyện của tôi, và Chúa ngay lập tức an ủi tôi, Chúa ban cho tôi được bình yên trong lòng.

Sau đó tôi gởi bản in chụp (tức là photocopy) của biên lai của Ngân Hàng Hoàng Gia về cho ba tôi. Tôi bảo ba tôi hãy cầm tờ in chụp này đến Ngân Hàng Quốc Gia mà tra hỏi, vì trên đó có tên của ba, tên đường và tên thành phố của địa chỉ nhà, tuy không có số nhà, rồi để coi coi Ngân Hàng Quốc Gia có chịu nhận không.

Cỡ chừng một tháng sau, tôi lại nhận được một bức thư khác của ba. Trong thư này, ba nói rằng ba đã nhận được tiền rồi. Kỳ diệu thay! Chúa Trời đã giúp tôi và ba tôi! Ân điển của Chúa thiệt là lớn lao!

Tiếp tục đọc

Bài Làm Chứng Của Bà Mục Sư Châu Huệ Hiền (1)

Bốn Năm Đầu Tiên Ở Canada

Làm sự công nghĩa, yêu mến lòng nhân từ và khiêm nhường bước đi với Chúa Trời ngươi

Bản in PDF

Những Ngày Tháng Tôi Vừa Đến Ottawa, Canada

Tôi tên là Châu Huệ Hiền. Hôm nay tôi sẽ trình bày cho các bạn câu chuyện tôi nhận biết Đức Chúa Trời và Đức Chúa Giê-su. Tôi mong rằng qua câu chuyện này, các bạn sẽ thấy được sự chân thật của Chúa Trời và lòng nhân từ thương xót của Ngài.

Tôi sanh ở quận 5, Thành Phố Hồ Chí Minh. Tôi học tại trường trung học Hưng Đạo. Gia đình tôi theo Đạo Phật và thờ cúng ông bà tổ tiên, nhưng hồi đó tôi thì không theo một tôn giáo nào cả. Tôi là một trong những người rời Việt Nam vào năm 1978. Tôi cùng một nhóm người Việt Nam đến Canada vào tháng 7 năm 1979. Hồi đó tôi chỉ biết rất ít tiếng Anh, tôi chỉ biết nói: “Hello, how are you? Fine, thank you,” có nghĩa là “Chào, anh mạnh giỏi không? Mạnh giỏi, cám ơn.”

Chính phủ Canada trông nom nhóm người Việt Nam mình rất kỹ lưỡng. Chính phủ cho tôi ở tại thành phố Ottawa, thủ đô của Canada. Tôi ở tạm trong một khách sạn. Bởi vì số người Việt Nam đến quá đông, chính phủ không có đủ người để trông nom chúng tôi, chính phủ bèn kêu gọi các Tín Đồ Cơ Đốc ra giúp đỡ.

Một hôm có vài Tín Đồ Cơ Đốc đến khách sạn thăm tôi. Họ giúp tôi rất nhiều, vì hồi đó tôi không biết nói tiếng Anh, tôi phải nhờ họ phiên dịch cho tôi. Họ giúp tôi thuê được một buồng. Rồi chừng một tháng sau, tôi dời vào chỗ ở mới. Tôi ở chung với ba cô gái khác.

Sau đó chính phủ cho chúng tôi đi học tiếng Anh, và những Tín Đồ Cơ Đốc cũng đến mời chúng tôi đi dự lễ nhà thờ. Hồi đó tôi không tin ở Đức Chúa Trời và Đức Chúa Giê-su cả, nhưng tại vì những bạn đó đã giúp tôi rất nhiều, tôi thấy khó mà từ chối họ. Bởi vậy khi tôi không quá bận, đôi khi tôi cũng đi dự lễ nhà thờ. Nhưng mỗi khi tôi bận việc, thì tôi lại ngưng đi dự lễ.

Sau khi tôi học tiếng Anh được hai tháng rồi, thì tôi phải đi tìm việc làm. Chính phủ Canada giúp tôi tìm được việc tại một công ty điện tử. Nhưng tôi lại không thích việc đó, vì mỗi ngày tôi phải nhìn vào kính hiển vi để hàn gắn các bộ phận điện tử. Tôi sợ rằng mắt tôi sẽ bị hư hại, thì tôi sẽ không đi học được nữa. Bởi vì tôi muốn vào đại học, tôi định đi làm việc này cỡ chừng một hay hai năm để dành một số tiền, và trong khoảng thời gian đó tôi sẽ ráng học tiếng Anh, rồi sau đó tôi sẽ xin vào đại học. Tôi không định làm việc này suốt đời đâu. Bởi vậy ngay từ ngày đầu tiên đi làm, tôi không chịu ráng học và ráng làm cho tốt. Cho nên chừng một tháng sau, thì tôi bị cách chức. Đó hoàn toàn là lỗi tại chính tôi.

Sau khi tôi mất việc rồi, tôi lại đi tìm nhân viện chính phủ Canada để xin họ giúp tôi tìm một việc khác. Nhưng một tháng sau, tôi vẫn chưa tìm được việc gì cả. Tôi rất lo lắng và sợ hãi. Lúc đó tôi không biết nói cùng ai hết, má tôi đã qua đời tại Việt Nam, ba tôi còn ở lại Việt Nam, ba cô gái kia ở chung với tôi cũng nghèo như tôi, họ cũng không giúp được gì hết.

Rồi tôi nhớ đến Đức Chúa Trời. Tôi nghĩ đến những bạn Tín Đồ Cơ Đốc ở Hội Thánh thường hay cầu nguyện xin Chúa Trời giúp đỡ mỗi khi họ có việc gì buồn rầu hoặc khó khăn. Bởi vậy tôi nghĩ rằng tôi cũng có thể cầu nguyện xin Chúa Trời giúp đỡ tôi. Đó là lần đầu tiên tôi cầu nguyện với Chúa Trời, mà tôi lại không biết phải cầu nguyện như thế nào. Tôi cứ nói cho Ngài nghe tất cả những lo lắng và sợ hãi trong lòng tôi. Tôi cầu xin Ngài giúp tôi.

Tiếp tục đọc

Hoan Nghênh Quý Vị Viếng Thăm Mạng Việt Ngữ Tin Lành!

Nổi bật

Nội dung của mạng này chỉ tập trung vào lời dạy của Chúa Trời trong Kinh Thánh:

Tôi hoàn toàn không nói về chính trị; Nếu bạn có ý kiến hoặc câu hỏi thắc mắc, bạn có thể bấm vào mục Gửi Phản Hồi” (Leave a reply) ở phần cuối của mỗi một bài giảng để gởi “Gửi phản hồi” cho tôi. Bạn cũng có thể gởi mail trực tiếp cho tôi:

Nguyện xin Chúa Trời ban phước lành cho bạn!

Bà Mục Sư Châu Huệ Hiền